Thứ Sáu, 29 tháng 7, 2011

Những chuyến đi - Cô Tô hoang sơ

Tôi đã đi nhiều biển ở Việt Nam. Đến tận năm nay tôi mới quay về khám phá quê hương mình. Quả thật, đó là một điều thiếu sót vô cùng. Quảng Ninh của tôi, đẹp ngoài sự tưởng tượng và trải nghiệm.
Tôi đến với Cô Tô một buổi chiều cuối hè. Nhưng thật khổ cho chúng tôi, đó lại là những ngày nắng nóng nhất. Tôi quên mất thói quen mở lịch vạn sự mỗi khi đi xa để xem thời tiết. Mấy ngày hôm đấy quá gần ngày Đại thử (nóng oi). Quãng đường đi quá xa. Từ Hà Nội về đến Hạ Long mất 3 tiếng. Ngủ một đêm ở nhà, mất hơn 1 tiếng sáng hôm sau để đến cảng Cái Rồng. Sau đó là sự chờ đợi sửa tàu hơn 1 tiếng và quãng đường biển mất thêm gần 2 tiếng đồng hồ nữa.
Nhưng Cô Tô đã đền bù cho tôi tất cả sự chờ đợi đó. Thậm chí tôi còn được cả phần lãi ngoài mong đợi...
Cô Tô của tôi, biển trời của tôi:

Cầu tàu Cô Tô nhìn từ khách sạn. Mọi giao thông từ đất liền ra đến đảo và ngược lại đều diễn ra trên chiếc cầu này. Ban đêm đây trở thành điểm hóng mát, hò hẹn của người dân đảo và khách du lịch.

Một góc biển Cô Tô chụp từ Cảng Quân sự.
Bầu trời Cô Tô trước... 
Và sau cơn mưa bóng mây

Chiều Cô Tô êm đềm, chỉ có tiếng sóng vội vã. Ví von một câu đã quá quen thuộc nhưng chẳng thể dùng từ ngữ gì hơn thế: Bầu trời lúc ấy đẹp như một bức tranh.

 Những con đường tình yêu... Phi lao hai bên đường rì rào, ôm ấp con đường bằng gạch đỏ. Thật hợp lý để chụp ảnh cưới.
Vịnh Bái Tử Long nhìn từ tàu gỗ trên đường trở về đất liền.

Trở về Hà Nội. Tôi có cảm giác bị sốc. Sốc vì nhiệt độ, vì sự náo nhiệt, vì cảm giác tầm mắt bị che phủ. 
Cô Tô. Hòn đảo chỉ có 4800 dân cư sinh sống. Chưa có điện lưới. Cả đảo dùng máy phát điện chạy bằng dầu. Nước ngọt được cung cấp từ hồ C4. Hai bãi tắm chính trên đảo thực sự tuyệt vời. Một bãi tắm dành cho những người thích cảm giác mạnh : Vàn Chải. Một bãi tắm giành cho những người yêu thích bơi lội và những gia đình có em bé nhỏ : Hồng Vàn. 
Đến Việt Nam chưa đến Vịnh Hạ Long là chưa đến Việt Nam. Đến Hạ Long chưa thăm Cô Tô là lãng phí nửa vẻ đẹp của Hạ Long rồi.


Thứ Tư, 27 tháng 7, 2011

Audio - Saigon Cathedral

"Đọc" theo một cách khác.
Một cách đã lâu tôi quên mất mình từng có thói quen này...
Một cách bạn hiểu hơn về tôi...
Tặng các bạn. Tặng một buổi tối mùa hè oi ả.
Tặng một đêm dễ ngủ...
Tặng bản thân tôi... để bắt đầu lại những thói quen...

Audio - Saigon Cathedral


Thứ Tư, 20 tháng 7, 2011

Nụ hôn Phú Quốc

Người con gái nhỏ bé nước da bánh mật, cháy bỏng trong cái nắng xích đạo. Bầu trời xanh khát mây. Biển mênh mông. Chiếc váy màu da cam của cô gái, chiếc áo tím của chàng trai hợp nhau một cách kì lạ. Tôi của các bạn, ngồi trong chiếc ghế cạnh bờ biển, trong bóng râm của chiếc ô màu trắng, ngưỡng mộ nhìn hai người yêu nhau ấy dắt tay nhau đi dạo nhiều vòng trên bãi biển. 
Những nụ hôn bắt gặp thường khiến tôi thích thú. Tôi có cái tính xấu thích ngắm nghía, hay tò mò. Thích ngắm nhìn những đôi bàn chân (đi giày cao gót, dép xỏ ngón, giày búp bê hoặc chân trần trên cát như trong ảnh) kiễng lên một cách tự nhiên. Tôi thích ngắm những đôi bàn tay đan chặt vào nhau. Thích những cánh tay tưởng như hờ hững đặt trên vai, những ôm xiết trên eo thon. Những nồng nàn gắn chặt.
Cặp đôi này thật khác biệt. Cô gái Việt Nam và chàng trai nước ngoài. Ở Việt Nam, một tình yêu như thế này thường xuyên bị dòm ngó. (Tôi cũng là cái người đang "dòm ngó" đó đây). 
Sau khi chụp bức ảnh này, chúng tôi cũng bắt chước trở thành những nhân vật đang yêu và hôn nhau trên bãi biển. Tuy nhiên, cái sự sắp đặt và cố gắng quả là khác với những điều tự nhiên. Cuối cùng, mọi thứ vẫn dừng lại ở bức ảnh này.
Phú Quốc là nơi nên đến với những người đang yêu, thích khám phá, thích mạo hiểm, thích nắng và gió. 


P/s: Bức ảnh này có mùi của biển. Mùi của rực rỡ, đam mê. Giống như Very Iresistible Givenchy Summer Cocktail. Một mùi hương nóng bỏng, cuồng nhiệt, quyến rũ. Mùi hương của những nụ hôn và... hơn thế nữa.

Thêm một P/s giành cho Home Sweet Home, quán cafe nhỏ ở góc ngã tư dẫn vào thị trấn Dương Đông, với những chiếc ghế màu đỏ, những chiếc rèm voan rủ thanh thản, bãi cỏ mượt và những chiếc bánh dừa nướng thật ngon của chị chủ quán. Những bức ảnh và lời có cánh của người chồng đầu bếp người Anh giành tặng cho cô gái Phú Quốc. Cái cách họ nhìn và nói về nhau.

Tặng mọi người một bài hát cho những giây phút thư giãn cuối ngày làm việc.

Thứ Hai, 18 tháng 7, 2011

On the Street - Escape

Cưới hay không cưới?


Hôm qua, tôi và chồng tôi ngồi nói chuyện về chủ đề này, cũng nhân gặp một câu chuyện của đôi bạn thân. Chúng tôi may mắn vì đều là những người ra quyết định nhanh trong mọi vấn đề, đã quyết định, đã làm sẽ không hối hận. Tuy nhiên, càng gặp nhiều người, càng tiếp xúc chúng tôi biết có nhiều người khác mình. Đương nhiên chúng tôi hiểu, cưới xin là trọng đại, nó quyết định đến 90% (một con số tương đối nhỏ nhất) sự thành công trong công việc, hạnh phúc của toàn bộ cuộc đời con người. Vì thế không một ai, kể cả vợ chồng tôi không suy nghĩ trước khi quyết định.
Ông bà tôi kể về chuyện cưới và yêu thật đơn giản. Ừ thì hai bên gia đình môn đăng hộ đối, cho hai đứa gặp nhau. Bà không chê ông, ông không chê bà. Thế là cưới. Đám cưới được sự đồng ý của hai bên gia đình, trai gái không chê nhau cái hình thức và ấn tượng ban đầu. Đơn giản thế thôi. Về với nhau rồi ông bà lại xa nhau. Ông công tác ở tỉnh khác, hàng tuần đạp xe hơn trăm cây số cả đi cả về chỉ để thăm bà và đứa con gái đầu (mẹ tôi bây giờ). Ông bà chả bao giờ nói yêu nhau. Đến giờ gần tám mươi tuổi nhưng lúc nào cũng anh - em rất ngọt ngào. Thi thoảng tranh luận với nhau như những đôi yêu nhau hiện đại.
Các bạn gái của tôi một hai năm trước rất sợ chuyện cưới xin. Có đứa nhận trầu cau của nhà trai mà rồi nỗi sợ mình không hòa hợp với gia đình chồng tương lai, sợ ảnh hưởng đến sự nghiệp.v.v... cuối cùng đem trả lại cả tình yêu mấy năm trời. Có đứa theo chủ nghĩa độc thân, cá tính, mạnh mẽ và không muốn ràng buộc ai. Nó nghĩ rằng bố mẹ nó sinh ra, nuôi nấng nó hai mấy năm trời. Con gái chưa một ngày báo đáp đã về làm con một nhà khác. Bố mẹ ốm đau chả được cốc nước cam...
Các bạn nam của tôi thì... Đi làm một thời gian, đứa nào cũng có người yêu nghiêm túc. Thằng bạn không nghiêm túc nhất cũng yêu một em gái 9x được 4-5 năm. Tuy nhiên nhắc đến cưới đứa nào cũng giãy nảy. (Kể cả bị bố mẹ giục). Thằng thì lấy lý do chưa ổn định công việc, thằng thì bảo chưa có nhà riêng, thằng thì bảo chưa ưng người yêu bây giờ làm vợ... Nghĩ theo ý kiến chủ quan của tôi, tôi đoán chúng nó còn muốn chơi và chưa muốn ràng buộc chuyện vợ con. 
Có vợ thì sao? Có vợ tức là tối đi làm phải ở nhà với vợ, ăn cùng nhau ít nhất một bữa cơm trong ngày. Ra đường phải đeo nhẫn cưới trên tay, em gái nào nhìn thấy chả tránh cho xa (Đằng sau cái nhẫn cưới ấy là một vài con sư tử Hà Đông mà lị.) Có vợ tức là phải chỉn chu hơn, phải phấn đấu nhiều hơn, phải thêm một gánh lo và nhiều hệ lụy gia đình họ hàng...
Nhưng hầu hết mọi người không sống một mình. Bởi vì, con người không chịu nổi sự cô đơn. Người Việt Nam càng không muốn sống một mình vì đằng sau mỗi cá nhân là bao nhiêu trách nhiệm với dòng họ, tổ tiên, gia đình, còn những xét nét, nặng nhẹ của xã hội.
Sau khi cưới, vợ chồng tôi giống nhiều gia đình khác: Nhiều mâu thuẫn trong cách nghĩ, cách sống... Những tranh cãi chẳng bao giờ dừng vì bản thân mỗi đứa đều có cái tôi to đùng. Sau đó còn đối diện với những nguy cơ khác. Chúng tôi chỉ cố gắng để những điều ấy bên ngoài phòng ngủ. 
Tôi thường nói chuyện với Miu về chuyện chồng con. Cũng chẳng muốn tiêm nhiễm vào đầu nó những điều khó khăn của một gia đình tương lai. Nhưng đúng là, khi sống một mình, bố mẹ, anh  chị em có thể bỏ qua cho ta rất nhiều điều. Khi bước chân vào một gia đình mới, những điều nhỏ nhặt ấy có thể trở thành một quả bóng, không biết nổ hay châm kim vào lúc nào. 
Cưới hay không cưới, chỉ có người trong cuộc trả lời được. Mong rằng sau khi quyết định, các bạn của tôi sẽ làm hết mình để không phải nói "giá mà".


Thứ Tư, 13 tháng 7, 2011

Oải hương

Nhắc đến đã thấy một người con gái ngủ lười, khẽ cựa mình, uể oải, trên chiếc giường màu tím.

Nếu chọn một mùi hương cho đêm, tôi chọn oải hương. Cuối mỗi ngày, ao ước đến giây phút làn da tỏa ra hơi ẩm mát rượi, tinh khôi. Lướt mười đầu ngón tay trên vai, thấm nhẹ chiếc khăn bông êm êm. Ánh sáng từ chiếc đèn màu vàng ấm áp chảy suốt cơ thể. Xoay tròn những ngón tay đượm oải hương, một chút hương cam quýt, một chút bưởi, một chút dầu tràm. Mỗi vòng tròn trên da là một lần miết, ấn nhẹ nhàng. Mùi hương thấm dần vào da thịt. Chỉ cần một rung động, một bước chân, một cái nhấc tay gỡ mái tóc búi đổ nhẹ xuống vai. Oải hương ngơ ngẩn, thủng thỉnh ướp hương cả căn phòng tắm nhỏ...


Đôi khi giây phút ấy làm tôi nhớ lại một bài thơ của Shakespear, được biết đến với cái tên "Hay anh sánh em với một ngày mùa hạ" hoặc Sonnet thứ 18 của ông.



Shall I Compare thee to a Summer’s Day?
William Shakespeare (1564-1616)

Shall I compare thee to a summer’s day? 
Thou art more lovely and more temperate. 
Rough winds do shake the darling buds of May, 
And summer’s lease hath all too short a date.


Sometime too hot the eye of heaven shines, 
And often is his gold complexion dimmed; 
And every fair from fair sometime declines, 
By chance, or nature’s changing course, untrimmed;


But thy eternal summer shall not fade, 
Nor lose possession of that fair thou ow’st 
Nor shall death brag thou wand’rest in his shade, 
When in eternal lines to Time thou grow’st


So long as men can breathe, or eyes can see, 
So long lives this, and this gives life to thee.

(Tôi chưa tìm được một bản dịch tiếng Anh nào trọn vẹn hết nét đẹp của bài thơ này. Đành dùng một bản dịch mượt mà nhất có thể).

Anh có nên ví em với một ngày mùa hạ?
Anh có nên ví em với một ngày mùa hạ?
Em đáng yêu và hiền dịu gấp vạn lần;
Gió tháng Năm rung giật những chồi hoa
Và mùa hạ vẫn luôn luôn quá ngắn

Có những hôm mặt trời như lửa cháy
Hoặc ủ ê lẩn khuất giữa bầy mây
Những gì đẹp đều biến mất, có ngày
Ngàn đời nay, tự nhiên hằng vậy.

Nhưng mùa hạ của em chẳng biết đến tàn phai
Nhan sắc em sẽ mãi mãi rạng ngời
Dẫu có ngày Tử thần vung lưỡi hái
Trong thơ anh, em còn mãi bên đời.

Chừng nào trên thế gian còn nhân loại
Thơ anh còn; em sẽ còn sống mãi

Vũ Hoàng Linh 

Tôi cũng nhớ đến một cuốn sách có cái tên thơm ngát:  "Những ngón tay thơm mùi oải hương". Cả hai, dù khập khiễng khi đặt cạnh nhau, đều là những điều nên đọc. 

P/s: Gửi những cô gái muốn có mùi oải hương. Sau khi trút bỏ bụi bặm của một ngày dài trong phòng tắm, hãy nhỏ thêm vài giọt oải hương vào chút body lotion và thoa lên cơ thể. Công thức thường là 10 giọt cho toàn bộ làn da. Đặc biệt lưu ý, không thoa trực tiếp tinh dầu lên da. Những thứ nhạy cảm, tinh tế thường rất khó tính, nên đọc kĩ hướng dẫn trước khi dùng.

Thứ Hai, 11 tháng 7, 2011

On the Street - Saigon Girl

Tôi không có nhiều ấn tượng về các cô gái Sài Gòn. Ý tôi là những cô gái Sài Gòn cụ thể, không phải những ấn tượng tương đối, nhiều áp đặt truyền từ người này sang người khác. Kiểu như, gái Bắc chanh chua, đanh đá, gái Nam khéo léo, dịu dàng. Tôi có vài người bạn trong Sài Gòn. Một con bé Mều rất lăng xăng, nhiệt tình với bạn bè. Đôi khi tỏ ra quyến rũ theo kiểu phụ nữ thời phục hưng. Một em họ gốc Bắc sinh ra ở miền Bắc, lớn lên trong Nam, giờ nói hai thứ giọng, tính nết vừa có tí sâu sắc, vừa sôi nổi rất Sài Gòn (cực buồn cười là tôi luôn luôn nghĩ người Sài Gòn sôi nổi). Một vài chị gái hay tiếp xúc trên các diễn đàn online. Và một người con gái đặc biệt. Cô gái này chắc chắn rất Sài Gòn.


Tôi chưa bao giờ thử tìm hiểu cô gái ấy sinh năm bao nhiêu, tính cách như thế nào. Có vẻ nó hơi đi quá sâu vào đời tư một người mình không quen (mặc dù rất tò mò). Tôi cũng không chắc đó có phải là một cô gái Sài Gòn đúng gốc hay là một cô gái từ nơi nào đến sống trong cái thành phố mạnh mẽ ấy.


Cô gái đặc biệt ở chỗ cô bé xinh. Không thể gọi là đẹp. Cái đẹp nó vượt lên ngưỡng cảm nhận bằng mắt mất rồi. (Có thể nếu một ngày được gặp cô bé bên ngoài, tôi sẽ viết khác). Không phải kiểu xinh nhan nhản ngoài đường của các hot girls Sài Gòn. Tức là mắt phải to, nhìn lên một cách ngây thơ, chớp chớp. Da phải trắng, nếu không trắng cũng sẽ dùng photoshop làm cho trắng bóc ra. Mặc đồ rất ngắn, toàn ren. Nội y đương nhiên là những màu nổi bật. Cái sự quyến rũ nó phô bày lố bịch ra ngoài.


Cô gái này giống cái cách nhiều người thường nói về vài cô ca sĩ: Người đàn bà trẻ thơ. Mũi cao rất tây, mắt ướt thăm thẳm, cằm gọn gàng, đôi môi dỗi hờn, chân dài vừa phải. Người đẹp trong ảnh của tôi là đây.
                                                                                                  Photo: Quốc Bảo
Vai áo trễ nải. Quần ngắn. Những chiếc vòng tay thô mộc đơn giản. Đôi xăng đan bệt năng động. Ở dưới mái tóc cá tính và chiếc cổ thon là sự gày guộc mong manh cần che chở. Cô gái ấy vừa ngọt ngào, thời trang, vừa sexy, vừa tỏa ra hương thơm sốc nổi của tuổi trẻ, lại có cả đam mê trong ánh mắt.


Cô gái ấy không cố tình gợi cảm. Vả chăng chỉ vì cái tư thế tạo dáng làm người ngắm ảnh nghĩ vậy. Tôi tin cái vai áo kia, đôi chân hững hờ và đôi tay có chút e lệ kia dù để vào những nơi nghiêm túc nhất cũng vẫn khiến người khác đam mê.


P/s: Tôi thích cô gái trong bức ảnh này có mùi Lolita Lempicka. Một mùi hương vừa trong trẻo, vừa nồng nàn, vừa thầm kín, vừa dữ dội. Để cái người đang chụp ảnh và người xem ảnh như tôi "yêu như là yêu lần đầu"...

Thứ Sáu, 8 tháng 7, 2011

Khu vườn mùa hạ

Facebook - 04/2011
Buổi sáng tĩnh lặng. Cảm giác lắng nghe được cả tiếng cánh hoa phong lan tách mình nở vội. Giò phong lan trắng thầm thì như một lời yêu sớm. Bông hồng bạch thoang thoảng hương. Mùi hương cảm nhận bằng giác quan, bằng ký ức. Ký ức về một khu vườn tuổi thơ đấy sương, ngập hương.

Thanh minh vừa chớm, trời đã thổn thức sang hè. Xịt nhẹ sau gáy táo xanh delicious... tươi mát như một cơn gió đầu mùa. Chọn cho mình chiếc sơ mi hoa nhẹ như mây, xỏ chiếc váy thô bạc màu. Em tự làm em dịu mát.

Mùi cafe đêm qua say mê sau những cử động. Một cái gạt tay nhẹ cũng đủ làm em ngây ngất. Em thơm như buổi bình mình.

Thật kì lạ. Bây giờ những vui buồn đến với mình em cứ hờ hững như không. Không còn thật vui và cũng không còn thật buồn. Lâu lắm em chẳng có một nụ cười thực sự hết mình. Có phải cuộc sống nhiều đề phòng làm em mất cảm giác. Hay vì đã qua hết những cung bậc vui buồn, em đã hết bất ngờ trước những niềm vui, hết sốc trước những nỗi buồn.
Hít thật sâu những tinh khôi, thở ra hết những muộn phiền. Lâng lâng bước vào mùa mới... mở lòng mình như khu vườn mùa hạ...

P/s: Táo xanh chồng tặng tôi vào một ngày đặc biệt. Cách tặng quà của chồng khi ấy cũng làm tôi thật bất ngờ. Bởi thế, có thể với nhiều người nó là mùi hương đơn giản, đối với tôi, sự đơn giản ấy chính là hạnh phúc có hương vị màu xanh của dưa chuột, hoa violet, thuốc là sấy, bưởi, hoa mộc lan, hoa huệ, hoa loa kèn sống ở thung lũng, hoa hồng, gỗ sandal, hổ phách và xạ hương... 



Thứ Năm, 7 tháng 7, 2011

Táo hồng (DKNY - Be Delicious Fresh Blossom)


1. Không giống những phụ kiện đắt tiền, những đồng hồ, túi xách dù có kết hợp với trang phục nào cũng vẫn là những vật đẹp đẽ với đường nét, chi tiết như nhau. Người ngắm nghía cũng chỉ thốt lên một vài từ: đẹp, sang trọng, phù hợp... Nước hoa giống như một thứ trang sức vô hình. Đôi khi khiến ta chẳng biết nói gì, lặng yên... và cảm nhận.

2. Các loại Táo của DKNY thật là thông dụng. Có lẽ trên bàn trang điểm của nhiều cô gái tuổi từ 16 - 17 đến tận gần đầu ba như tôi đều có một loại Táo nào đó.

3. Trời Hà Nội nóng. Và tôi dùng táo hồng, DKNY - Be Delicious Fresh Blossom.
Nếu Táo xanh mát rượi như một cốc nước đá uống giữa mùa hè 37 độ, ngay lập tức làm ta thỏa cơn khát. Tức là, vào một ngày nắng nóng khủng khiếp như ngày hôm nay, bạn chẳng phân vân khi cầm chai táo xanh và xịt xịt vài cái. Nhưng táo hồng...

4. Lần đầu tiên thử táo hồng tôi không ưng. Con người cá tính mạnh mẽ, thích những điều mới mẻ như tôi cảm thấy nó quá nhạt nhòa, không có gì đặc biệt. Chỉ đến khi hè sang, mùa hè khốc liệt, khi phân vân trước bao nhiêu mùi hương tôi thử lại táo hồng.  Không phải là một đóa hồng bừng nở như Guess hồng. Nói như thế nào nhỉ, một buổi tối muộn, có lẽ phải hơn mười giờ đêm, tôi bước ra khu vườn của ông ngoại. Khu vườn rộng lớn với cây bưởi nở hoa trắng xóa. Nơi ấy, những nụ hồng leo ẵm sương e ấp.  Thật kì lạ, trong lặng im, mùi hương hoa hồng, mùi của sương, của gió, của lá cây, mùi của làn da vừa thỏa mình trong nước mát khi ấy, chính là mùi của táo hồng. Nhẹ như một hơi thở... Tan ra. Mơn man. Man mát...

Cũng có thể ví mùi hương của táo hồng như một cô gái lần đầu hẹn hò với người yêu trong chiếc váy voan hoa, những lọn tóc xoăn rủ mềm sau chiếc cổ trắng muốt. Dây thắt lưng nhỏ màu xanh như một dải lá mát rượi vắt khẽ trên chiếc eo thon. Cô gái ấy đương nhiên còn rất trẻ hoặc nếu không phải là như thế, đó cũng là một cô gái rất dịu dàng (giống như cô gái Mandy Moore đóng trong A walk to Remember - một bộ phim tôi thích).

Táo hồng là những rung động của cái cầm tay đầu tiên. Những run run của nụ hôn đầu tiên. Nụ hôn có vị của bưởi, của hoa hồng, một chút táo ương ương sắp chín, một chút hoa nhài ta, một chút thơ ngây, trong sáng, một chút ngập ngừng, hạnh phúc. Qua một ngày nắng, hương thơm chỉ còn là một dải lụa mỏng tang vắt nhẹ trên da. Hình như những rung động thường qua nhanh...

P/s: Only Hope for my friends.



Thứ Ba, 5 tháng 7, 2011

On the Street - Saigon Cathedral

Tôi đặc biệt thích nhìn Miu trong bức ảnh này, khung cảnh này.
Sài Gòn rất rộng lớn nhưng có lẽ với những người khách vãng lai như tôi, trong một khoảng thời gian ngắn nhất để tìm thấy một Sài Gòn thực sự, chúng tôi luôn đi qua và dừng lại ở góc phố này. Một góc đường đông đúc với cafe Hàn Thuyên, với mái vòm gợi cảm của Bưu điện thành phố và màu đỏ trên những bức tường của Nhà thờ lớn.
Không hiểu khi tạo dáng cho tôi chụp Miu của tôi đang nghĩ gì? Có lẽ đơn giản chỉ là một phút ngẫu hứng của chúng tôi khi chụp ảnh, nhưng cái cách một cô gái cầm cuốn sách, đôi môi vừa như muốn nở một nụ cười, vừa muốn nói một điều gì đó sẽ khiến ai đó nhìn thấy bức ảnh này cảm thấy nó cuốn hút hơn chăng?
Tôi thích những cô gái mặc váy. Đặc biệt là những chiếc váy nữ tính và mềm mại. Chiếc váy này không có gì quá đặc biệt. Chỉ là một chiếc váy với giá bình dân bạn có thể tìm dễ dàng trong những shop quần áo dành cho teen và những trang báo thời trang cập nhật xu hướng mốt năm nay. Tuy nhiên, nó là một chiếc váy không dễ mặc. Chiếc váy này chỉ dành cho người gày. Miu của tôi (thực ra không phải là của tôi, chỉ là em gái nhỏ của tôi thôi) lại mặc nó rất đẹp.
Chiếc váy xếp ly rực rỡ như một bông hồng trong nắng chiều Sài Gòn (lúc ấy là gần 4h, trời vẫn khá nắng). Những cánh hoa tinh tế, tuyệt mĩ nở bung ra thứ màu đỏ chói mắt, không thể không ngắm nhìn.
 Chiếc áo trắng với chút bèo rủ mềm trên vai làm mềm đôi tay hơi khẳng khiu, khiến cô bé của tôi tự nhiên có vẻ ngây thơ là lạ.  Một đôi giày đỏ đun, đậm hơn màu váy, cao vừa phải. Dù sao với chiếc váy này, Miu đã khiến rất nhiều người ngước nhìn. Em đâu phải mang một đôi giày cao hơn nữa. Tôi quên chưa nói đến đôi bông tai của Miu. Cũng màu đỏ, đơn giản chỉ là một viên tròn nhỏ xíu đính vào tai cô bé. Quên chưa nói đến màu son đỏ rực của Mac - Russian Red, màu son ưa thích của chúng tôi. Màu son của những cô gái quyến rũ một cách nồng ấm. Thực ra nó hợp với mùa đông Hà Nội hơn là Sài Gòn.
Chúng tôi đã chuẩn bị rất kĩ cho bức ảnh này. Kể cả quyển sách trên tay Miu. Tôi đã rất cân nhắc khi mang cuốn truyện này từ Hà Nội vào Sài Gòn, sau đó là Phú Quốc. "Bên nhau trọn đời", cuốn truyện một người bạn rất rất thân tặng tôi trong đám cưới. Nhưng vì những người bạn thân không kém, tôi sẵn sàng cho nó trải sương gió để không chỉ có ý nghĩa với riêng vợ chồng tôi.
Và đây, cô gái mặc chiếc váy màu đỏ, cầm cuốn truyện Bên nhau trọn đời trước Nhà thờ lớn Sài Gòn.

P/s: Từ bức ảnh này bước ra ngoài đời, tôi thích Miu của tôi xịt nhẹ một chút Chanel Chance (vào buổi tối) hoặc một chút xíu Eternity Moment (vào buổi chiều muộn thế này). Tóc xoăn bồng bềnh hờ hững trên một bên vai và đôi môi không khó xử thế kia mà luôn tươi cười.
 (Riêng hai loại nước hoa trên, các bạn sẽ còn gặp trong các entry sắp tới của tôi. Và sẽ hiểu tại sao chúng lại hợp với những thời điểm ấy đến thế).



On the Street - Flying without wings

Miu and Hanoi Opera House



Viết trong một phút thèm Cafe

2007 - 360's Blog


Cafe. Bỏ qua định nghĩa hóa học hay đi sâu vào tìm hiểu nguồn gốc của nó, cộng với hàng tá sự phân loại. Những kiến thức này bạn có thể tìm đơn giản bằng cách gõ Cafe, Coffee..., thêm một vài từ khóa nữa để hỏi bác Google.
Khi nào người ta uống cafe? Sáng sớm. Thời điểm đương nhiên rồi. Ăn sáng và tạt vào một quán cafe, làm một tờ báo và một cốc màu đen đên nâu nâu mát lạnh, lọc xọc đá viên. Một buối sáng tỉnh táo dù đêm qua có thể bạn vừa thức khuya chat chít hay giải quyết đống công việc bề bộn là mong ước của bạn đúng không nhỉ? Đôi khi người ta uống cafe sáng vì đã là thói quen. Với nhiều người cafe chỉ nên uống vào buối sáng. Cái chất tăng độ tỉnh táo cũng đồng thời làm phí mất vài tiếng giấc ngủ nếu uống vào buổi tối.
Trưa. Đây là thời điểm của một bữa ăn của đồng nghiệp, bạn bè và công việc. Sau khi ăn trưa, rất nhiều công viên chức, nhân viên mẫn cán không tìm được một chỗ nghỉ ngơi tất yếu cần có trong công sở. Họ sẽ nghỉ ngơi ở đâu? Một quán cafe đi kèm cơm văn phòng, máy lạnh mát rượi, ghế nệm êm ái, thoải mái? Nhiều người chấp nhận một bữa cafe thông trưa thay vì ngồi vạ vật trên công ty với vài cái ghế kê sát hoặc gục đầu trên bàn làm việc đến vẹo cổ. Có một người bạn đưa ra ý tưởng về một quán ngủ trưa cho nhân viên văn phòng. Thiết nghĩ nó lại bị biến tướng theo xu hướng Hotel California thì hỏng. 
Tối. Lại cafe. Thực ra cafe trở thành một danh từ chung cho tất cả các loại nước uống trong một quán. Thời điểm này chứng minh rõ ràng nhất cho điều này. Bạn bè í ới gọi nhau đi cafe, tình yêu cũng rủ đi cafe. Thực ra thì nhìn trên bàn một quán cafe máy lạnh mát rượi, bạn thấy người ta uống gì? Sinh tố các loại, kem, bánh ngọt, hoa quả dầm, hạt dưa tí tách, thịt bò khô thơm chảy nước miếng... Đấy, cafe ở những quán điều hòa là thế.
Ngoài thói quen uống cafe bạn bè, một số người chọn cafe để giải quyết công việc. Ngồi cafe máy lạnh, một cái laptop, một điện thoại từ sáng đến chiều. Hẹn hò cũng ở quán đã trở thành thói quen của nhiều người nhất là những người làm báo. Họ có một vài quán ruột và tiêu chí không chỉ là nước uống ngon, yên tĩnh mà phải thêm một yếu tố nữa là wifi nhanh. Ngoài lề là câu chuyện của anh bạn vừa đi Hàn Quốc về kể với giọng rất cay cú. Ở bên ấy anh mất gần 10$ cho một vài phút truy cập internet ở quán cafe hay khách sạn trong khi ở Hà Nội ngồi trên Triệu Việt Vương bật laptop tìm wifi có khi bắt được tín hiệu của 4,5 quán. Tất cả đều free. Internet ở Việt Nam phát triển đáng kinh ngạc một phần có khi cũng vì thói quen cafe wifi của nhiều người. (nói vui thôi nhé)

Nhưng dù máy lạnh có mát đến giời thì cafe theo đúng nghĩa đen hay nâu cũng không thể uống ở mấy quán mặt tiền rộng rãi, kiến trúc đẹp ấy được. Không thể uống nổi. Nếu không nhạt thếch thì cũng khét lẹt, ngọt lịm. Híc. Hay tại cái miệng mình nó quen uống cafe ở những quán vỉa hè nên không quen nhỉ? Nhiều người vẫn thích uống cafe ngắm đường phố. Ngồi điều hòa nhiều khi ra ngoài người dính nhơm nhớp, nguy cơ cảm cúm thì rõ quá rồi. Trong khi ngồi cafe vỉa hè, nếu biết chọn quán thì bạn sẽ có một không gian vừa yên tĩnh để buôn chuyện, vừa mát mẻ. Gió trời thì thôi rồi cứ gọi là lồng lộn chứ không phải lồng lộng nữa.
Quán cafe máy lạnh thì khỏi nói nhé, lên Lý Thường Kiệt, Trần Hưng Đạo, Lê Thánh Tông... Nhiều lắm ấy, nó vừa to, vừa sáng lấp lánh, đẹp lung linh đập bôm bốp vào mắt ta. Không thấy mới lạ. Mà quanh đi quẩn lại cũng là Hot, Hotline, Tonkin, Amigo, New windows, một hệ thống Nắng, rùi nhiều nhiều cái tên nữa... Cafe vỉa hè khó tìm hơn. Có khi nó bị nhìn nhầm với mấy hàng trà đá. Quất Quán Thánh, Đinh tầng hai Đinh Tiên Hoàng nhìn ra Bờ Hồ, Giảng Hàng Gai, Năng Hàng Bạc, Lâm Nguyễn Hữu Huân, Nghĩa Hàng Cá, Nhân (Mở nhiều nơi quá) Láng Hạ, Bảo Khánh..., rồi cafe Mai, cafe Thọ,... Sơ sơ cũng hơn vài chục quán ấy chứ nhỉ. Thời buổi kinh tế đắt đỏ, một cốc cafe 20k đã được gọi là rẻ nên cafe vỉa hè là một lựa chọn hoàn hảo cho những "con nghiện" uống hoặc ngắm phố phường... như mình.

P/s: Ngồi phòng điều hòa, uống nước lọc, thèm ngồi cafe (uống sinh tố) nên phải lục lại bài này post lên. Mình nghiện cafe nhưng chỉ nghiện mùi. Một hôm nào đấy sẽ viết riêng một bài về mùi cafe giành cho các mẹ thích làm đẹp như mình nhé.

Thứ Hai, 4 tháng 7, 2011

Mùa hè mưa thẳng đứng

Wednesday May 30, 2007 - 09:24am - 360's Blog
Mùa hè mưa thẳng đứng. Mưa như những mũi tên nhỏ đâm thẳng xuống đất. Rào rạt. Vội vã. Mưa như trút hết nỗi nhớ nhung.
Mùa hè mưa thẳng đứng. Trong cốp xe em luôn có một chiếc áo mưa. Áo mưa màu xanh. Mỗi lần mặc áo mưa lại thèm một vòng ôm sau lưng người mình yêu. Buồn cười thế. Mưa rơi từng hạt xuống đất, hạt mưa nảy tanh tách, bắn trọn vào chân em mát lạnh. Nếu hồi bé em sẽ ví mưa như những hạt pha lê trong suốt ở trên trời hay ở chiếc vòng cổ cô gái nào bị rơi xuống đường. Lóng lánh.
Mùa hè mưa thẳng đứng. Chỉ khi nào em phóng xe thật nhanh mưa mới táp vào mặt. Rát. Mưa như kim châm vào da thịt. Thế mà một thoáng thôi lại tạnh. Vì mưa thẳng đứng nên sau mưa trời nắng vội vã. Nắng như là chưa từng có mưa. 

Hồn sen


Thursday May 31, 2007 - 09:52pm  - 360's Blog
Thủa nhỏ, tôi chỉ biết đến sen trong cái ao nhỏ của cụ ngoại. Ngôi nhà cổ đâu đó còn dấu tích của những cột, những xà gỗ ngày trước thoang thoảng hương thơm dịu dàng mỗi đêm trăng sáng. Ký ức non trẻ của tôi không thể phân biệt mùa sen vào khi nào, tôi chỉ mang máng rằng mùa sen là mùa thật nhiều gió và trời xanh rất xanh.

Trẻ thơ có những điều không để ý nhưng nếu chú tâm vào điều gì những ký ức ấy sẽ đi theo con người suốt cuộc đời. Ấn tượng về hương sen bao giờ cũng ấp ủ cùng tôi mỗi sáng thức dậy. Một bếp than hồng nho nhỏ, một ấm nước sùng sục sôi và cụ tôi lom khom thắp hương trên bàn thờ tổ. Mắt cụ nhắm thật nhẹ, khuôn mặt cụ thanh thản. Khuôn mặt ấy luôn thanh thản kể cả đến ngày gia đình tôi đứng bên giường nhìn cụ lần cuối. Cụ ngồi xuống cái sập gụ đen bóng. Đứa trẻ trong tôi không nhớ sập gỗ ấy chạm trổ những gì chỉ nhớ cảm giác mịn màng, trơn láng và... mát lạnh khi đặt người nằm xuống. Giờ người ta quen nằm trên đệm, trên chiếu cói, chiếu trúc có lẽ nghĩ đến sập người ta thấy đau mình lắm. Quả là sai lầm lắm thay. Nằm trên sập làm bằng gỗ tốt êm ái, mềm có khi hơn cả đệm.

Lại nói về cụ tôi, cụ tôi rất dễ tính nhưng cũng rất cầu kì. Cầu kì trong ăn uống. Không phải tự nhiên cụ thả sen trong cái ao trước nhà. Đối với cụ, một ấm trà ướp hương sen mỗi sáng thực là không thể thiếu. Ao trước nhà gọi là ao nhưng to lắm. Đất đai ngày xưa rộng chứ đâu như bây giờ. Sáng sớm cụ tôi cẩn thận cho chè khô vào cái hộp đựng bằng sứ lót nhẹ một lớp giấy mỏng chống ẩm. Cái hộp chè lại được đặt khẽ khàng vào một cái hộp bằng gỗ giống như cái tráp ngày xưa các cụ cắp theo. Cụ tôi đi trước, tôi lũn tũn theo sau trèo lên cái thuyền con con. Bây giờ nhìn lại tôi mới thấy nó bé tẻo teo chứ ngày xưa đối với trẻ con, cái thuyền ấy đến là to. Cụ dùng cái mái chèo tay rẽ nước, rẽ lá ra giữa ao. Cụ tôi chọn một nụ sen còn đang cúp. Tỉ mẩn, từng cánh, từng cánh, những ngón tay gày guộc của cụ tôi tách nhẹ từng cánh sen đặt vào giữa nhụy hoa một ít trà khô đã được bọc trong giấy mỏng. Chẳng nhớ loại giấy ấy là loại giấy gì nữa nhưng chắc chắn là giấy trắng. Và cứ thế cụ để trà vào từng búp sen. Buổi chiều hai cụ cháu đứng bên bờ ao ngắm hoa, cụ tôi chỉ cho tôi từng bông sen ướp trà buổi sáng. Thế mà tôi có nhớ bông nào với bông nào đâu. Một hai hôm sau, trời chưa kịp sáng, hai cụ cháu tôi lại lên thuyền. Lần này cụ tôi mang theo một bình nhỏ, bình bằng sứ màu xanh xanh như ngọc. Cụ đặt tay đỡ lá sen, tay kia cầm bình sứ hứng lấy những giọt sương còn đọng trên lá. Đi một vòng cũng được gần nửa bình nước. Cụ tôi bắt đầu táp thuyền vào những bông sen hôm trước, hoa giờ chưa nở hết đâu, cũng mới chỉ vừa khẽ mở cánh thôi. Cụ tôi bảo nếu lấy trà vào lúc hoa nở hết thì sương sẽ làm ướt trà và hương thơm cũng sẽ bay mất một ít. Nước đã lấy, trà cũng ướp xong hương. Một ấm trà sáng sớm đượm hương sen và tinh khiết. Cụ vừa chắt lọc nước sương vừa được nấu sôi vào ấm trà vừa dận dò mọi người. Pha trà hương nhất định không được tráng trà, tráng đi là mất đến 7 phần thơm ngon rồi.

Uống trà cũng phải có nghệ thuật của nó. Chén rót trà phải được rửa sạch, hong khô. Cụ tuyệt đối không lau chén mà chỉ để ngay ngoài hiên hong gió trời. Chén trà được tráng qua nước sôi, ấm trà để vừa độ sẽ được rót sang chén còn ấm nóng ấy. Nước trà cất từ sương lá sen dường như đậm đặc hơn nhiều thứ nước khác. Nhìn cụ tôi rót từng chén trà cảm như thời gian lúc ấy ngừng lại để người ta có thể lắng nghe cả tiếng từng giọt trà rơi nhẹ, chạm vào thành cốc... Không gian tĩnh lặng, gió hiu hiu, mỗi lần một giọt trà rơi xuống là một lần hương sen trong trà lan tỏa... Giọt trà tinh túy khi ấy hóa thành giọt sen... Cả cái ấm trà nhỏ xinh kia chất chứa bao nhiêu nâng niu, trìu mến, ấp ủ bao nhiêu hương hoa, hồn hoa...

Những người trẻ trong nhà thì bảo cụ tôi cầu kỳ quá. Nhưng bọn trẻ con và người già quanh xóm thì thích thú lắm. Nhiều lúc cảm thấy cụ pha trà như đang tiến hành một nghi lễ. Nghiêm trang và đẹp đến kì lạ.
Lớn lên, đương nhiên tôi biết như mọi người sen mùa hạ, cúc mùa thu nhưng cái cảm giác thần bí về hoa sen vẫn còn mang trong tôi. Sao lại có loài hoa đặc biệt đến thế. Vẫn biết thiên nhiên phong phú không tạo ra một tạo vật nào giống tạo vật nào nhưng sen có lẽ phải được iu ái lắm. Mùi hương không quyến rũ như bao loài hoa khác mà thanh tịnh. Nghĩ đến sen nhớ đến Đóa hoa vô thường của Trịnh Công Sơn, không biết khi viết bài ca ấy, ông viết về người con gái hay viết về loài hoa vô thường nào...

Đối với tôi, sen đơn giản là một loài hoa của ký ức và hoài niệm. Một ngày hè nóng bức, chạy xe qua con đường quen thuộc sẽ có đôi lúc tôi đi chậm lại, loài hoa ấy không rực rỡ nhưng cái hương thơm man mát của nó kéo tôi dừng xe và khó cưỡng lại ý muốn cầm một bó hoa cắm trong chiếc bình ở nhà. Hoa sen cắm trong bình gốm, muốn hoa tươi lâu hơn và nở đẹp hơn, ban đêm hãy để hoa ra ngoài trời, hoa hít lấy sương đêm để sáng hôm sau nở ra trọn vẹn mọi sắc độ của mình. Người chơi sen có điều kiện sau khi cắt sen còn bọc một lớp bùn ao mỏng trước khi cắm vào nước, hoa sen sẽ tươi lâu và thơm như còn đang trong đầm.
Sen hồng và sen trắng đều thơm nhưng nếu ai để ý sẽ thấy sen hồng mùi đậm hơn sen trắng. Ngược lại, sen trắng thơm dịu và lâu tan hơn. Mùi hương sâu, mát. Sen hồng cũng tàn nhanh hơn sen trắng thì phải. (Hay tại vì thích sen trắng nên lúc nào mình cũng thấy sen trắng đẹp hơn sen hồng). Mùa hạ chói chang về nhà nhìn thấy bình sen trắng muốt. Nhắm mắt lại, thả hồn trong giai điệu yoga. Hương mùa hè đọng lại vẹn nguyên trong giây phút ấy...

Thứ Sáu, 1 tháng 7, 2011

Guess hồng

Một buổi sáng ẩm ướt mùa hạ. Bình minh sau một cơn mưa đêm, lành lạnh, mát rượi. Từng vốc nước lạnh vỗ đều đều trên da mặt. Chợt thấy người run nhẹ. Vội vã thay bộ quần áo đã chuẩn bị từ đêm hôm trước sau khi xem dự báo thời tiết. 
Một chiếc sơ mi cotton màu cam, hot trend của năm nay. Một quần jean xanh. Một chiếc vòng tay đủ sắc màu. Thắt lưng da bò bản nhỏ 1cm. Giầy tím than lênh khênh tận 10cm. Không quên khoác chiếc túi da to bản, đủ cho vừa một em bé ở trong. Nhũ mắt màu vàng, môi đỏ hồng đào. Và Guess hồng...
Chẳng có gì tuyệt vời hơn Guess cho một ngày mùa hè đầu tháng 7. Tức là khi ấy, nắng đã qua dần những ngày hạ chí chói chang. Mưa cũng vừa đi qua vài cơn bão. Guess hợp với những ngày xầm xì, không nắng. Hợp cả những ngày mùa thu se se. Hợp cả với những đêm, khi những làn da mát rượi chạm vào nhau. Đừng dùng Guess khi trời nắng, cũng đừng dùng Guess khi đang mặc một chiếc váy theo kiểu vintage hoặc một long dress sang trọng. Khập khiễng lắm. Lố bịch lắm. 
Guess dành cho những cô gái bề ngoài mạnh mẽ. Để sau lớp hương đầu sốc nổi, ngây thơ của táo, của cam, của quýt, người đàn bà gợi cảm của riêng bạn xuất hiện. Người đàn bà vảng vất hương lan Nam Phi đẫm sương, quyến rũ như một bông hoa mẫu đơn lấp ló trên một chiếc váy đang bước đi trong gió.
Không phải là mùi hương yêu thích nhất nhưng là một mùi hương không thể thiếu. Guess giống như một ngày thứ sáu trong tuần. Cởi bỏ những chiếc jupe bó chặt, áo sơ mi trắng cực kì cổ điển, bỏ quên đâu đó vẻ mặt cau có, trầm ngâm. Guess làm ta mơ về một cuối tuần rực rỡ.
P/s: Ở lớp hương cuối, Guess là sự tự do.