Thứ Tư, 20 tháng 7, 2011

Nụ hôn Phú Quốc

Người con gái nhỏ bé nước da bánh mật, cháy bỏng trong cái nắng xích đạo. Bầu trời xanh khát mây. Biển mênh mông. Chiếc váy màu da cam của cô gái, chiếc áo tím của chàng trai hợp nhau một cách kì lạ. Tôi của các bạn, ngồi trong chiếc ghế cạnh bờ biển, trong bóng râm của chiếc ô màu trắng, ngưỡng mộ nhìn hai người yêu nhau ấy dắt tay nhau đi dạo nhiều vòng trên bãi biển. 
Những nụ hôn bắt gặp thường khiến tôi thích thú. Tôi có cái tính xấu thích ngắm nghía, hay tò mò. Thích ngắm nhìn những đôi bàn chân (đi giày cao gót, dép xỏ ngón, giày búp bê hoặc chân trần trên cát như trong ảnh) kiễng lên một cách tự nhiên. Tôi thích ngắm những đôi bàn tay đan chặt vào nhau. Thích những cánh tay tưởng như hờ hững đặt trên vai, những ôm xiết trên eo thon. Những nồng nàn gắn chặt.
Cặp đôi này thật khác biệt. Cô gái Việt Nam và chàng trai nước ngoài. Ở Việt Nam, một tình yêu như thế này thường xuyên bị dòm ngó. (Tôi cũng là cái người đang "dòm ngó" đó đây). 
Sau khi chụp bức ảnh này, chúng tôi cũng bắt chước trở thành những nhân vật đang yêu và hôn nhau trên bãi biển. Tuy nhiên, cái sự sắp đặt và cố gắng quả là khác với những điều tự nhiên. Cuối cùng, mọi thứ vẫn dừng lại ở bức ảnh này.
Phú Quốc là nơi nên đến với những người đang yêu, thích khám phá, thích mạo hiểm, thích nắng và gió. 


P/s: Bức ảnh này có mùi của biển. Mùi của rực rỡ, đam mê. Giống như Very Iresistible Givenchy Summer Cocktail. Một mùi hương nóng bỏng, cuồng nhiệt, quyến rũ. Mùi hương của những nụ hôn và... hơn thế nữa.

Thêm một P/s giành cho Home Sweet Home, quán cafe nhỏ ở góc ngã tư dẫn vào thị trấn Dương Đông, với những chiếc ghế màu đỏ, những chiếc rèm voan rủ thanh thản, bãi cỏ mượt và những chiếc bánh dừa nướng thật ngon của chị chủ quán. Những bức ảnh và lời có cánh của người chồng đầu bếp người Anh giành tặng cho cô gái Phú Quốc. Cái cách họ nhìn và nói về nhau.

Tặng mọi người một bài hát cho những giây phút thư giãn cuối ngày làm việc.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét