Thứ Năm, 12 tháng 1, 2012

Cafe mùa xuân

360's Blog
Cuối năm tự nhiên mỗi người sẽ có những giây phút lục tìm lại kỷ niệm và ký ức. Tặng anh yêu, kỷ niệm của những ngày đầu yêu nhau. Đọc lại và thấy tâm hồn mình vẫn còn nhiều lãng mạn lắm lắm.

Mình thường rủ nhau đi cafe mỗi tối... Hà Nội ngõ nhỏ phố nhỏ hợp lắm với cafe và vài ba câu chuyện vui buồn.
Cafe mùa Hạ... Em chọn một góc nhỏ trên tầng 2 của quán cafe quen thuộc bên bờ Hồ Gươm. Quán ấy chắc anh chưa biết. Chủ quán thích nhạc Rock. Quán ấy cafe đen khá ngon. Ghế mộc và bàn gỗ. Cọc cạch một chút, thô sơ một chút và bờ bụi một chút nhưng ngồi được lâu. Em thường ngồi đó mỗi chiều hè lang thang cùng mấy đứa bạn thân. Nắng chan hòa và khi nào thấy má ửng hồng, mồ hôi thấm sau áo, em lượn qua hồ. Luồn lách qua cầu thang hẹp và tối, hoa mắt một chút và mù mờ một chút vì vừa ở ngoài nắng vào. Bao nhiêu cái nóng sẽ biến mất. May mắn em sẽ chọn được chỗ ngồi ngoài ban công. Cafe nhỏ trong fin từng giọt ấm nồng, không đặc quá và không sánh quá... Đủ để cái nắng mùa hè đọng lại dưới đáy lưỡi, cái mát dịu thấm vào cổ họng... tan theo viên đá nhỏ... Ngồi ngoài ban công, gió hồ mát lạnh lướt sau gáy... Mồ hôi khô dần sau lưng áo... Nắng dịu đi sau những câu chuyện bạn bè...

Cafe mùa thu... Nắng vàng mơn man từng nếp váy. Trưa hè nóng bỏng chẳng dám ra đường còn mùa thu em lại thích chạy xe giữa trưa nắng. Qua hồ Tây và lóc cóc trèo mấy bậc thang lên Cổ Ngư. Cafe có thế không ngon, mà hình như em lên Cổ Ngư chỉ để gọi một cốc cafe và ngắm hồ Tây. Mùa thu lúc nào cũng đẹp, cái cảm giác cả trời đất trong suốt và lòng người cũng trong suốt. Người ta có thể nhìn ra ngoài trời mà thấy cả lòng mình trong ấy. Cafe mùa thu em thường uống đen nóng. Chẳng hiểu sao lại muốn cái đắng không đường làm lòng mình trở về thực tại, bớt chống chếnh và bớt lạnh lẽo...
Cafe mùa đông... Em dậy sớm lên Giảng... Cafe trứng không còn ngon như ngày xưa nhưng tường vẫn cũ kĩ và không gian vẫn ấm áp. Cái gió lạnh mùa đông cắt vào da khi em đi ngoài đường không lọt được vào quán nhỏ. Tháo găng tay, xoa xoa hai lòng bàn tay cóng lạnh vào nhau và áp vào cốc cafe nóng hổi, áp nhẹ tay ấy lên má, cái rét mùa đông tan đi được nửa phần... Cafe mùa đông em thường uống một mình, tự lang thang ra đường trong sáng sớm. Môi, má run lên... Cafe một mình thường làm dịu đi nhiều trống vắng... Văng vẳng đâu đó một bài hát quen thuộc... Nắng có hồng bằng đôi môi em... Một sáng mùa đông hình như đôi môi em vẫn là đốm lửa hồng...
Anh gọi điện và mình đi cafe... Cafe mùa xuân... Quất nằm gọn mình nơi khúc quanh giữa đường Trấn Vũ... Con đường nhỏ vòng tay quanh eo hồ Trúc Bạch... Tối mùa xuân, cái lạnh mùa đông biến mất nơi nào... Ghế nhựa ngay trên vỉa hè, ngồi sát vào nhau ngắm người qua lại, tay lồng vào nhau... Nâu đá nhé anh. Vừa đủ đắng để thích thú xuýt xoa, vừa đủ ngọt ngào để nụ hôn trao vội còn thơm hơi sữa... Cafe mùa xuân, tối muộn mà vẫn đông như trảy hội... Người đi xa Hà Nội tìm về ngồi với bạn bè rôm rả. Người khác sắp về quê ăn tết ngồi uống cốc cafe sau bữa tất niên, mặt đỏ nên chưa muốn ra đường... Dăm ba câu chuyện ôn lại năm cũ, dăm ba người bạn chợt nhận ra nhau trên đường gọi giật lại... Lại cốc cafe và điếu thuốc... Tối mùa xuân bao nhiêu chuyện để nói phải không anh. Nhưng mình vẫn giữ thói quen ngồi bên nhau lắng nghe mùa xuân về bên thềm lá, lặng im ...

Thứ Sáu, 6 tháng 1, 2012

Gơị tình - Euphoria Calvin Klein

Hà Nội đang, những ngày giá buốt nhất trong năm. Tôi vừa yêu, vừa sợ những ngày này. Sợ cảm giác thò chân ra khỏi chăn mỗi sáng. Sáng mùa đông, phải tự làm ấm người bằng cốc nước nóng pha mật ong, hơi ngòn ngọt. Xịt xịt, phun phun chút nước hoa nơi cổ áo. Cầm chai Hugo Boss Deep Red trên tay, vừa xịt 2 cái vào hai cổ áo đã thấy âm ấm. Nhưng hình như chưa đủ để xua đi cái lạnh đang buốt ngoài kia. Lại lật đật mở chai Euphoria biến mình thành một "người phụ nữ Phương Đông bí ẩn".
Tự ví mình như thế thật ... Mọi người đừng cười nhé, cuộc sống có đôi lúc cũng phải tự nhìn mình trong gương và khen mình... xinh đẹp. Một cách để động viên và bắt đầu ngày mới hứng khởi.
Đùa một chút vậy. Tôi chỉ muốn nói đến Euphoria của Calvin Klein. Lần đầu tiên dùng Euphoria, chồng quay sang ngửi ngửi bảo mùi gì như mùi nước hoa nam. Lần thứ hai, thứ ba, chàng lại thấy ưa thích. Cũng phải thôi, hiếm ai cưỡng lại được sức hút mãnh liệt, gợi tình của Euphoria. Mùi nước hoa ấy không thể dùng từ nồng ấm để miêu tả hết những lớp mùi. Chỉ biết rằng, khi đã trót đam mê nước hoa, không nên bỏ qua Euphoria. Lần đầu tiên test Euphoria mình bị nhức đầu. Mùi đậm đặc, sóng sánh, mãnh liệt tấn công vào khứu giác khiến tôi choáng váng. Sau đó tôi bỏ rơi chai nước hoa ấy ở một góc bàn phấn. Khổ thân cho nó, lớp hộp giấy màu hồng bạc cứ mời gọi, đã mấy lần ngập ngừng lấy ra rồi lại e ngại. Mà đáng lẽ ra trước Euphoria phải là một người đàn bà mạnh mẽ, không chút ngập ngừng.

Mùa đông, những ngày lạnh nhất chính là Euphoria. Không thể là 212 Sexy, không thể là Hugo Boss Deep Red, cũng không thể là Lolita Lempika... Những mùi hương ngọt ngào giành cho những cô gái tuổi đôi mươi muốn biến mình thành người đàn bà quyến rũ. Mà nhất thiết phải là Euphoria. Chỉ có mùi hương của Violet đen, của kem sữa, của lựu, quả hồng vàng, lan tây, gỗ, hổ phách..., mùi hương của người phụ nữ khao khát được yêu thương mới cứu rỗi tôi của những ngày lạnh lùng.


Tuy nhiên, trong giới hạn của bản thân, tôi kìm hãm và chế ngự Euphoria bằng một chút Hugo Boss Deep Red nơi cổ tay. Người phụ nữ đã có gia đình thường e ngại trước những gì quá tự do. Giữ cho mình một chút bí ẩn, quyến rũ tốt hơn là phơi bày hết ra cho mọi người biết mọi ngóc ngách cảm xúc của mình. Euphoria là mùi hương dành riêng cho người yêu thương trong những lúc màn đêm vừa buông.  Vì Euphoria ngọt hơn, nồng hơn thậm chí vượt lên trên mức gợi cảm của tất thảy những mùi hương mà bạn từng biết. Bạn chỉ có thể dành cho nó hai chữ "gợi tình". Người đàn bà mang hương Euphoria trút bỏ bộ quần áo đi làm khô cứng, khẽ khàng tròng mình vào chất liệu lụa hay satin của chiếc váy ngủ và trọn vẹn những mềm mại, ấm áp, cuốn hút, nhiệt thành, đam mê ấy chỉ dành cho duy nhất một người mà thôi.