Thứ Ba, 20 tháng 3, 2012

Lại một mùa hoa

Có một lần khi em đi dọc đường Thanh niên, vòng vèo một lúc qua Hoàng Hoa Thám, em nhìn thấy một cây hoa rất lạ ngay trước cổng Bách Thảo. Hoa gì mà cả cây trắng xóa như bông. Nếu em nhớ không nhầm, khi ấy cũng vào độ tháng 2, tháng 3. Xuân vừa sang được một ít ngày, trời đất ẩm ương, mưa nhiều và nắng cũng nhiều. Lúc ấy em mới là cô sinh viên năm nhất và không hiểu nhiều về Hà Nội. Hoa ấy trắng quá, em chợt nghĩ trong đầu một cái tên cho nó. Hoa Muối. Thói quen của em vẫn vậy, đặt tên cho những cái gì em chưa biết. Và từ ấy em gọi cái hoa trắng trắng ấy là Hoa Muối.

Sau này em biết nó có một tên khác. Cái tên mang nhiều hoài niệm và lưu luyến trong ký ức nhiều người Hà Nội nhưng em vẫn thích gọi đơn giản là hoa Muối. Có phải vì trong em, một cô gái biển, cái vị muối nó ngấm vào da thịt từ khi mới lọt lòng. Có phải vì Muối, tên một loại quả chỉ có ở những vùng nhiều đồi núi như quê hương em đã gắn với cả tuổi thơ leo trèo và tung tăng khắp nơi của con bé nghịch ngợm này. Có phải cái màu hoa trắng kia nó làm em nhớ về đâu đó trên con đường ven biển mỗi tháng em về nhà, những mảng muối phơi trắng xóa và lấp lánh lên dưới ánh mặt trời. Cái tên hoa không lãng mạn, không mĩ miều nhưng nó là một miền kỉ niệm của riêng em...

Đã bao nhiêu lần em muốn chụp riêng cho mình một tấm ảnh. Một mình em thôi đứng dưới gốc cây Muối, dưới chân trắng xóa một màu những bông hoa nhỏ xíu, li ti để cảm thấy mình như đang đứng trên đám mây bồng bềnh. Khi ấy anh biết không, lòng mình sẽ nhẹ nhàng và thoải mái lắm lắm. Và chỉ cần một cơn gió nhẹ, những bông hoa li ti ấy sẽ đậu nhẹ lên tóc em. Và nếu khi ấy em về gặp anh, anh sẽ hát trêu em: Em đi đâu về mà tóc đầy...

Lại một mùa hoa nữa đi qua... Em nhận ra mình đã qua thời sinh viên nhiều mơ mộng. Và hôm nay khi đi giữa màu trắng ấy, nó vẫn là hoa muối của em thôi, nhưng thời gian không còn là 4,5 năm về trước. Cuộc sống bắt người ta phải đi nhanh hơn, vội vàng hơn... Liệu có ngày nào đó... một mùa hoa đi qua mà em chẳng kịp ngắm một lần...


Thứ Sáu, 16 tháng 3, 2012

Cô nàng thò một chân vào mùa hạ


Mùa hè của nàng đang đến gần. Nàng thèm cảm giác làn da được gió ve vuốt qua một chiếc áo mỏng. Nàng càng thèm cảm giác tung tăng và xoay tròn trước gương trong chiếc váy quây nền tím than điểm những bông hoa li ti rất vintage màu vàng rực rỡ. Nàng sẽ mang một đôi giày búp bê cùng tông màu. Mỗi khi nàng bước chân, chiếc nơ nhỏ xinh xinh trên đôi giày khẽ rung rinh như cánh bướm nhỏ. Tóc nàng bình thường búi cao, gọn gàng và nghịch ngợm. Nhưng khi mùa hè của nàng đến, nàng thích xòa tung nó xuống, những lọn xoăn thật bồng bềnh sẽ làm đôi vai trần của nàng quyến rũ một cách kín đáo. Thêm một đôi bông tai hơi dài một chút, kiểu dáng cổ điển là hoàn hảo cho ngày mùa hè của nàng. Tất nhiên nàng sẽ không quên bộ móng tay và đôi môi cùng tông cam thật là cam, chiếc shoulder bag* màu nắng vàng.


Trước khi bước ra khỏi nhà 20 phút, nàng thoa một lớp kem chống nắng lên làn da láng mịn. Làm sao nàng chịu nổi những dấu tàn nhang lâm nhâm đang chờ nàng sơ sảy đua nhau đánh dấu số tuổi trên gò má nàng. Nàng có một sở thích, hay là một tật nhỉ. Mỗi khi mặc những chiếc áo, chiếc váy vai trần, nàng muốn nghiêng nghiêng đầu, giụi cằm vào hõm cổ. Nơi ấy, có một làn da mát lạnh đang chờ nàng. Và nàng biết, người đàn ông của nàng cũng chẳng thể nào cưỡng lại cái mát lạnh ấy. Bởi vì nơi ấy, còn thoảng thoảng một mùi hương yêu thích của nàng. Sẽ là gì nhỉ? CK Internal Moment với mùi hoa hồng ngan ngát? Là Lanvin Eclat đẫm muối và sóng biển? Hay đơn giản và mát lành Táo xanh DKNY, khu vườn mùa hạ của riêng nàng?

Mùa hạ của nàng còn non nửa mùa xuân nữa mới bắt đầu, nhưng từ bây giờ nàng đã chuẩn bị sẵn sàng thế đấy.


Thứ Ba, 6 tháng 3, 2012

Just a kiss

Có những lúc, em chỉ cần một nụ hôn...

Ghen

Thỉnh thoảng nhé. Em ghen. Cái ghen bắt đầu từ sự ích kỉ nho nhỏ. Ghen bắt đầu từ bực mình. Anh đi đâu đó chẳng nói với em. Anh làm vài việc em không thích. Anh liên quan đến vài người em chẳng muốn anh gặp. Có những cái ghen rất có lý và có những cơn ghen vô lý nhưng em vẫn thích ghen.
Em ghen với cái máy tính. Anh làm việc cả ngày. Sáng, trưa, chiều, tối và đêm. Những lúc em ngoáy ngó trước gương, mặc một bộ váy đẹp hơn thường ngày mà anh không ngoái lại nhìn, khen em một câu. Những lúc em mong có một vòng tay để gối đầu khi bắt đầu ngủ. Giấc ngủ của em đến rất nhanh. Anh biết mà. Em đâu muốn tách anh hoàn toàn ra khỏi công việc. Em cũng chẳng thể nào.
Em ghen với Bibi, được ngồi trên lòng anh những lúc em chẳng có ở nhà. Ghen tuông vô lý, hài hước như thế nhưng em vẫn ghen.
Lúc em ghen, em thường đá thúng đụng nia. Thường nhăn mặt, hoạnh họe. Thường mắng mỏ anh vài câu. Em cũng hay đấm anh mấy cái thật đau. Đôi tay này. Hihi. Thường xuyên được tập luyện: Bơi, đánh cầu lông, Yoga. Có thể yếu sức ở việc nọ việc kia nhưng riêng một nắm đấm thì cũng đau lắm nhỉ. 
Lúc em ghen, em không ngủ được. Miệng nói anh nằm xa ra, nhưng thực tế lại muốn anh cố chấp một tí kéo em lại gần. Thì cũng sẽ có giãy dụa, sẽ có nhăn nhó, cáu kỉnh. Nhưng hình như tự ái cá nhân bắt em làm thế, chứ thực lòng em chỉ muốn nằm trọn trong vòng tay anh.
Tình yêu thật kì lạ. Khi chưa chiếm hữu, chưa là của mình, người ta cao thượng lắm. Rất ít khi người ta ghen vớ vẩn. Đến lúc là của mình, hình như cứ kiếm cớ mà ghen. 
Hôm qua, em bảo với anh. Đến khi nào em không ghen tuông là em yêu anh ít đi rồi. Nên cứ cố chịu đựng em đi nhé.Em có thể không ghen ra mặt nhưng bằng cách này, cách khác em sẽ làm anh khổ sở hơn nhiều. Cứ làm em ghen đi nhé, anh yêu.